Sáng nay thức dậy định làm ly cà phê, nhìn vào cái tờ ghi chú ngổn ngang trên bàn tự nhiên thấy ghi dòng “Vị trí trạng từ tiếng Anh” mà ớn luôn. Nghĩ lại hồi trước bị sếp nước ngoài chửi sml vì tội nói câu “I go usually to market” – sai bét nhè.
Quật cái laptop lên google “cách đặt trạng từ”. Đọc được cả đống quy tắc: chỗ thì trước động từ, chỗ thì cuối câu, có khi lại chêm giữa… Rối như tơ vò. Đang hoa mắt thì thằng em kêu ơi sao mặt anh như trứng vịt lộn thế? Tao nhớ mãi năm nó cấp 3, làm bài tập trạng từ đúng có 2 câu mà bị cô giáo ghi sổ đầu bài “học như con cặc”.

Thôi thì lôi ví dụ thực tế ra mà nghiền ngẫm. Viết loạn xạ ra giấy nháp:
- Chỗ dễ ăn nhất: Trạng từ chỉ tần suất (always, sometimes) cứ dí vào giữa chủ ngữ với động từ. “She always complains” – dễ vl. “He never lies” – thẳng tưng.
- Chỗ làm não tao quắp quéo: Mấy con trạng từ chỉ cách thức (quickly, beautifully). Lúc thì “She dances beautifully” (đuôi câu), lúc thành “She beautifully dances” (giữa câu) nghe vẫn đúng phèo? Đọc kỹ mới vỡ lẽ: nếu động từ có tân ngữ thì phải đút trạng từ trước tân ngữ (“She speaks fluently English” → sai bẩn. Phải là “She speaks English fluently“).
- Trạng từ chỉ thời gian/cường độ: Cái này cho lên đầu hoặc cuối câu thoải mái. “Yesterday I cried”, “I cried yesterday” đều ngon lành.
Đang xử lý thì vợ gọi điện giục “Mua gạo chưa anh?” Tao ậm ừ cho xong rồi ngồi ngắm mớ giấy nháp. Đột nhiên thấy trạng từ nó giống tiện ích trong nhà: cái thì để bàn (đầu câu), cái treo tường (giữa câu), cái bỏ tủ (cuối câu). Đúng đồ phải biết chỗ mà xếp thì mới tươm.
Tự nhiên nhớ năm ngoái làm hợp đồng với tây. Viết “We will deliver only products on Monday”. Thằng khách hiểu thành tao chỉ giao hàng chứ không giao cái gì khác! Suýt mất hợp đồng 500 củ. May mà thấy sớm sửa lại “We will deliver products only on Monday”. Cái chữ ONLY lùi về cuối thì nghĩa mới chuẩn: chỉ giao vào thứ Hai.
Giờ thì rút được kinh nghiệm xương máu: cứ nhớ hai thể loại hay gây sai nhất – trạng từ tần suất bỏ giữa, trạng từ cách thức bỏ cuối khi có tân ngữ. Mấy cái khác thích thì nhét đầu câu, không thì vứt cuối. Mà đọc lại tự thấy mình giống thằng nghiện, đang viết bài hướng dẫn lại lôi chuyện bị ăn chửi với suýt mất hợp đồng ra kể lể. Thôi coi như chia sẻ thật lòng cho mọi người biết đường né!
Bản quyền: Hình ảnh và nội dung bài viết này được lấy từ Internet. Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với tôi để xóa!